Có cơn mưa nặng hạt
vội vàng lướt qua
Em nhớ anh nhớ
rất nhiều từng
kỉ niệm đầu
của đôi chúng ta
Vài dòng tin nhắn
trước lúc sáng
em khoẻ không
Ngày ngày thao thức
thức cả tháng
trông đợi mong
Ở bên anh
trời nắng mưa
rơi bên ngọn đồi
Hai đứa
chúng ta yêu
xa tận trời
Anh một mình
Em cô đơn
Trăm phần trăm
lần đau nhưng lòng
tin mình sẽ gặp nhau
Sương mùa đông màn đêm
vì sao hai đôi mắt
nhìn lên thật cao
Anh ước
mong em gần kề
Ước thời gian trôi mau
Ước mùa yêu ban đầu
Ước những đêm sao
sáng bên em ngồi
Hát vu vơ
nói luyên thuyên đời
Về nhà lầu
một chồng và hai con
Mình mà làm giàu
thì bạn bè
chẳng ai hơn
Sao giờ cô đơn
mưa rơi night long
Có cơn mưa nặng hạt
vội vàng lướt qua
Em nhớ anh
nhớ rất nhiều
từng kỉ niệm
đầu của đôi chúng ta
Ngày đêm muốn
có anh kề bên
Đôi mi nặng
vương tận sâu
khoé mắt em cay
Đã trôi qua
hai năm ngày
rời chuyến bay
Khoảng trống khó thể
lấp đầy em luôn
cô đơn một
mình nắm tay
Em sợ mình
yếu đuối
Đợi chờ
chẳng thể nổi
Chiều tàn đứng mãi
lặng thinh nhớ trông
Nghẹn nhìn chiếc lá
mùa thu ghé đông
Điều khó nhất
là khó quên
Mong đến ngày có em
Gió mang theo
ngàn lời anh muốn nói
Anh thả nỗi buồn
đi vào nhạc nhẹ
trong cơn mưa ban chiều
Lời anh viết
buông rời rạc nhưng sao
lòng vương em nhiều
Một trang sách
hay nhật kí
chẳng đủ vài đôi ba điều
Đã hai năm
mình yêu xa
vì lòng nhiều
thương nên thiếu
Chiếc đồng hồ đôi chó
ngoan giờ đây
cũng đã lớn
Là món quà ngày
mình chia tay
hai đứa đều cảm ơn
Đôi ngón út nghéo
vào nhau như lời hứa
mình cất thật sâu
Lặng nhìn em đôi mắt
màu nâu anh thấy
hai mảnh đời
được ghép vào nhau
Nhưng ta phải xa
để mà trải qua
công việc mà lo lắng
Ngoài ô cửa
chuyến bay trời
mất ánh sáng
mặt trăng ló
Bài hát miên man
viết về em hãy
nghe cuộn băng đó
Cảm nhận
lần đầu hẹn hò
mong em cười em yêu
đừng nhăn nhó
Đừng là trái tim
khoảng cách chẳng
phải là nguyên nhân
Vạn cây số cũng
chỉ là thước đo
Mong Sài Gòn đối xử
nhẹ nhàng em
yêu được yên thân
Anh sẽ về sớm bông hoa
vừa chớm anh
thực hiện được ước mơ
Có cơn mưa nặng
hạt vội vàng lướt qua
Em nhớ anh
nhớ rất nhiều từng
kỉ niệm đầu
của đôi chúng ta
Ngày đêm muốn
có anh kề bên
Đôi mi nặng
vương tận sâu
khoé mắt em cay
Đã trôi qua hai năm
ngày rời chuyến bay
Khoảng trống
khó thể lấp đầy
em luôn cô đơn
một mình nắm tay
Em sợ mình yếu đuối
Đợi chờ chẳng thể nổi
