Em phải làm như vậy
vì anh rất đáng chết
Đã từng có một cuộc
tình yêu chân thật
phô bày trước mặt của anh
Anh không biết tôn trọng nó
Đến khi mất đi
anh ăn năn đã quá muộn rồi
Sự đau khổ này trên thế gian
Không có gì hơn được nữa đâu
Nếu mà trời cho anh cơ hội
lựa lại một lần nữa
Thì anh sẽ nói với cô gái đó
ba chữ này
Anh yêu em
Sao không là ta
của những lúc thường ngày
Hmm sao hôm nay
anh buồn vậy
Vì có những nỗi
niềm lặng thầm
Thôi thôi xin em
đừng nặng tâm
Vậy coi như
mình không thể sống chung
là sự chia ly
của nhau trong đời người
Thì em yêu thương hãy
hãy cứ vui
để mai đây em nhớ
lại chợt cười
Mình sẽ bên nhau
ở muôn kiếp sau
hay sẽ không biết nhau
Tim là sỏi đá
thì cũng phải biết đau
yêu thương làm gì
anh không luyến tiếc đâu
Biết có không em
mình sẽ lại tương phùng
tái ngộ bên trong hình hài khác
Gặp nhau nhưng mà chỉ
cảm thấy lòng mơ hồ
mang máng như lời một bài hát
Có biết không em
từ những sai sót đó
Anh chỉ mong em
gặp được ai tốt số
Người sẽ rước em
bằng những dải mây hồng
mà không phải thay lòng
vì một ai trót nhớ
Hay phận trời
ta phải cứ vâng lời
Em sẽ chờ đến
đến một kiếp luân hồi
Để mình tìm nhau
tự nhiên như cảm hứng
đòi hòa vào nhau
như một sự phản ứng
Hay lúc đó
mình sẽ không nhận ra
Biết được đâu em ơi
duyên phận mà
Anh sẽ cố nhớ
em từng là ai đây
Từ cử chỉ giọng nói
từng chi tiết
Hãy là sao trời
mây trắng hoặc mùa thu
Hoặc phiêu linh
trong anh mỗi khi viết
Nếu là thánh thần
anh biết mình toàn năng
Nguyện sẽ giới hạn
cuộc tình này
đến mười ngàn năm
Người tình hỡi
dẫu có mấy lúc
biết phải chia ly
Dù buồn đau cũng chẳng
thế giúp ta giải quyết gì
Cảm nhận nhau
qua từng nhịp thở
Hmm lê đôi chân anh đi
tìm gì ở cuối chân trời
Chờ đợi điều diệu kỳ
để mình mãn kiếp luân hồi
Hẹn em đời sau
mình sẽ tìm nhau
thêm một lần vẹn duyên
Giữ em lại sâu nơi tiềm thức
xác thịt này một lần được mang
Thôi anh không hờn trách bởi vì
đời người vốn dĩ là hợp tan
Mình lỡ làng đến khi vạn kiếp
em ơi xin hãy
là những gì hiện hữu
Em sẽ lại đến
và rồi sẽ lại đi
anh vẫn kể lại
những câu chuyện cũ
Rằng mình ngây thơ
thế nào ngu ngơ đến cười
muốn mai này
nên người vợ người chồng
Để tay bế và bồng
đứa bé đầu lòng
với chúng ta đó là
mặt trời hồng
Nếu về một nhà
càng mong mình đơn giản
sáng mỗi ngày
em cài cho khuyên áo
Ra trước hiên em rót một cốc trà
sà vào lòng nhau
ngắm dòng đời huyên náo
Hay là bờ cát
và tiếng sóng rền vang
Em có nghe thấy
lớp nhỏ cười giòn tan
Em muốn ở đâu
khuất sâu nơi địa đàng
hay là một căn nhà
ở trên chốn đồi hoang
Vòng luân hồi
làm người ta mệt mỏi
Có em rồi
đời sống này khỏe hơn
Làm người nội trợ
cực nhọc đi ít nhiều
vì anh muốn nuôi mèo
nhà có cả trẻ con
Mà đúng phải lẽ ra
anh cần trách nhiệm
trưởng thành vươn cao
cho gia đình dựa bóng
Dẫu sai lầm thì vẫn là kết quả
của thời thanh niên
mình tràn trề nhựa sống
Cũng chẳng mơ
tình đẹp như vườn hồng
sẽ úa tàn vội vàng
chẳng mấy lâu
Anh chỉ mong
mình sẽ mãi trường tồn
để nghìn đời
vẫn muốn tìm thấy nhau
Người tình hỡi
dẫu có mấy lúc biết phải chia ly
Dù buồn đau
cũng chẳng thế giúp
ta giải quyết gì
Cảm nhận nhau
qua từng nhịp thở
Hmm lê đôi chân
anh đi tìm gì
ở cuối chân trời
Chờ đợi điều diệu kỳ
để mình mãn kiếp luân hồi
Hẹn em đời sau
mình sẽ tìm nhau
thêm một lần vẹn duyên
Nếu mà có thể kì hạn
lên mối tình yêu này được
Anh
Anh hi vọng là
Được mười ngàn năm
