Thành phố không chịu lên đèn
Thành phố mang
một màu đêm đen
Mình cũng đã
xa rời chốn hẹn
Nỗi đau nguyên vẹn
Trời vẫn gieo một cơn gió lạnh
Người có thấy dáng
mình thật mong manh
Thành phố nay thật hiu quạnh
Trái tim chưa lành
Hãy thắp lên đi
yêu thương trong tim
khi màn đêm ấm áp
Lục tìm mãi
môi hôn ta trao cho nhau
những khi nồng nàn
Nguệch ngoạc vẽ
lên cơn u mê
ta như chìm sâu đến thế
Có khi thấy ta vẫn
mong manh trên đường về
Lời nói chưa được trả lời
Lời nói khi mình vội buông lơi
Lòng có bao điều rối bời
Vẫn đây chưa rời
Thành phố của vài cơn gió lạnh
Thành phố của vài bóng
người mong manh
Thành phố của nỗi hiu quạnh
của giấc mơ không thành
Thành phố trôi nhanh
sau lưng đang khuất dần
sau tấm kính
Lòng tự hỏi chiếc xe hôm nay
có mang ta đến bên người
Từng vệt sáng lưa thưa
như chôn ta sâu vào
trong ký ức
Giống như biết ta vẫn
mong manh trên đường về
Giống như biết ta
vẫn mong manh trên đường về
Hãy thắp lên đi
yêu thương trong tim
khi màn đêm ấm áp
Lục tìm mãi môi hôn ta trao
cho nhau những khi nồng nàn
Nguệch ngoạc vẽ
lên cơn u mê
ta như chìm sâu đến thế
Có khi thấy ta vẫn
mong manh trên đường về
Thành phố trôi nhanh sau lưng
đang khuất dần sau tấm kính
Lòng tự hỏi chiếc xe hôm nay
có mang ta đến bên người
Từng vệt sáng lưa thưa
như chôn ta sâu
vào trong ký ức
Giống như biết ta vẫn
mong manh trên đường về
Giống như biết ta vẫn
mong manh trên đường về
