Tình như hoa
tươi khi vui xấu xí khi tàn
Yêu đến mấy cũng tan
Đành buông xuôi dở dang
Người ta cho tôi đêm đêm
nếm chút mật vàng
Cho con tim xốn xang
rồi cứ thế lịm dần
Lạc trong mơ tôi cất bước
đi giữa khu rừng
Những đau đớn chưa từng
Giờ trỗi dậy không thôi
Loài sơn ca ngân nga
khúc giao hưởng ngập ngừng
Giấu đôi mắt đã sưng
vì nỗi sầu đêm qua
Tình như hoa
tươi khi vui xấu xí khi tàn
Yêu đến mấy cũng tan
Đành buông xuôi dở dang
Người ta cho tôi đêm đêm
nếm chút mật vàng
Cho con tim xốn xang
rồi cứ thế lịm dần
Lạc bơ vơ nghe con suối
róc rách kêu than
Cớ sao cá nỡ mang
Tình chốn chạy theo tôm
Vì ngu ngơ
nên nghe cá trăm lối giải bày
Mà mãi cho đến bây giờ
phải đau vì thơ ngây
Tình như hoa
tươi khi vui xấu xí khi tàn
Yêu đến mấy cũng tan
Đành buông xuôi dở dang
Người ta cho tôi đêm đêm
nếm chút mật vàng
Cho con tim xốn xang
rồi cứ thế lịm dần
Trong con tim tôi luôn có em
Hi sinh bao nhiêu em nhớ xem
Nhận lại được gì ngoài nỗi đau
Yêu em yêu hơn chính bản thân
Xem ra anh thua trên cán cân
em đã nghiêng về phía anh ta
Buông tay anh để đưa
đôi chân đến bên ai kia xa lạ
Vì điều gì những điều lạ kì
hay là em đã chán tôi
Xa xôi em khóa môi
Riêng tôi khóc thôi
Đành lòng thản nhiên
Giữ lấy phút giây an yên
cho tâm trí đỡ than phiền
Tình như hoa
tươi khi vui xấu xí khi tàn
Yêu đến mấy cũng tan
Đành buông xuôi dở dang
Người ta cho tôi đêm đêm
nếm chút mật vàng
Cho con tim xốn xang
rồi cứ thế lịm dần
Tình như hoa
tươi khi vui xấu xí khi tàn
Yêu đến mấy cũng tan
Đành buông xuôi dở dang
Người ta cho tôi đêm đêm
nếm chút mật vàng
Cho con tim xốn xang
rồi cứ thế lịm dần
