Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liễu rũ lê thê
Gọi bờ
cát trắng đêm khuya
Ngày mai em đi
Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ
Nghe buồn nhịp chân bơ vơ
Ngày mai em đi
Biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn
Bàn tay chắn gió mưa sang
Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn vàng
Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
Nghe ngoài biển động buồn hơn
Hôm nào em về
Bàn tay buông lối ngỏ
Đàn lên cung phím chờ
Sầu lên đây hoang vu
Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Triều sương ướt đẫm cơn mê
Trời cao níu bước sơn khê
Ngày mai em đi
Cồn đá rêu phong rủ buồn
Đèn phố nghe mưa tủi hờn
Nghe ngoài trời giăng mây luôn
Ngày mai em đi
Biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng còn buồn
Bàn tay nghe ngóng tin sang
Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn vàng
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng
Nghe trời gió lộng mà thương
Tiếng hát bay trên
hàng phố bâng khuâng
Chiều đông đưa những
bước chân đau mòn
Chợt nghe mùa thu
bay trên trời không
Còn ai giữa
mênh mông đời mình
Nỗi đau mù lấp trên tuổi thơ
Phố vẫn hoang vu
từ lúc anh đi
Rồi trong mưa gió
biết ai vỗ về
Bàn tay nào đưa em
trong lần vui
Bằng những tiếng
chim non thì thầm
Cho ngày tháng
ưu phiền em quên
Tình trong cơn ngủ mê
Rồi phai trên hàng mi
Chợt khi mình nhớ về
Mộng thành mây bay đi
Còn gì trên đôi tay
Nên thầm hờn dỗi mình
Cho tình càng thêm say
Tiếng hát ru em
còn nói trên môi
Lời nào gian dối
cũng xin qua rồi
Để lỡ ngày sau
khi ta cần nhau
Còn nuôi chút
êm vui ngày đầu
Cho mình nhớ
kêu thầm tên nhau
Để lỡ ngày sau
khi ta cần nhau
Còn nuôi chút
êm vui ngày đầu
Cho mình nhớ
kêu thầm
tên nhau
