Ánh trăng lạc lối
gieo phù hoa
duyên hóa thành tro
Mặt hồ rung lên
mang hạt mưa
xuyên nát lòng ta
Trái tim rộng lớn
thu nhân gian trong
đôi mắt sầu lo
Bầu trời riêng ta
ru lời ca nhắn ai đừng xa
Hà a à a nhắn ai đừng xa a á
Nhìn từng chiếc lá úa phai màu
rụng rời ngoài hiên
Hà a ha a
mình ta với ta thôi mà
Tấm thân này
chịu nhiều đớn đau lưu luyến
Gió lung lay
bàn tay nâng cánh hoa tình
Dẫu trăm năm
người thương vẫn cách xa mình
Thuyền mãi ra khơi
đi về nơi con sóng vô hình
Chốn xa xăm
trùng dương muôn hướng vạn lý
Và đêm tối bên trong tâm hồn
từng dòng suy nghĩ
ta xa nhau vì
Bình minh giấu đi
cô đơn ngày dài
ta mong quên đi
Ai ai mang cô đơn đi
Ai ai mang cô đơn đi
Ai ai mang cô đơn đi
Và ai
ơ ơ ớ ơ ơ ờ ớ ờ ơ
nhắn ai đừng xa
Nhìn từng chiếc lá úa phai màu
rụng rời ngoài hiên
Hà a ha a
mình ta với ta thôi mà
Tấm thân này chịu nhiều
đớn đau lưu luyến
Gió lung lay
bàn tay nâng cánh hoa tình
Dẫu trăm năm người thương
vẫn cách xa mình
Thuyền mãi ra khơi
đi về nơi con sóng vô hình
Chốn xa xăm
trùng dương muôn hướng vạn lý
Há ha ha hà ha ha há ha hà
Há ha ha hà ha ha há hà hà
Há ha ha hà ha ha ha ha há
Hà ha ha hà ha há hà hà ha
