Em đi mất rồi
còn anh ở lại
Người giờ còn đây không
Thuyền này liệu còn sang sông
Buổi chiều dài mênh mông
lòng người giờ hòa hay đông
Hồng mắt em
cả bầu trời đỏ hoen
Ta như đứa trẻ ngây thơ
quên đi tháng ngày ngu ngơ
Người là ngàn mây bay
mình là giọt sầu chia tay
Người cạn bầu không say
còn mình giãi bày trong đây
Này gió ơi
đừng vội vàng lắng nghe
được không
Gió ơi xin đừng lấy em đi
hãy mang em về chốn xuân thì
Ngày nào còn bồi hồi tóc xanh
Ngày nào còn trò chuyện với anh
Em nói em thương anh mà
nói em yêu anh mà
Cớ sao ta lại hóa chia xa
Đóa phong lan lặng lẽ mơ màng
Nàng dịu dàng tựa đèn phố Vinh
Đẹp rạng ngời chẳng cần cố xinh
Hạt ngọc rơi rớt trên mái nhà
sau luống cà như thế là
Xa nhau xa nhau
thôi thì nỗi nhớ hà cớ
gì người mang
Whoo
Bên nhau không lâu
như là tờ giấy người thấy
này nghìn trang
Vậy hãy để màu nắng phiêu du
phiêu du trên đỉnh đầu
Và sẽ nói em nghe em nghe
câu chuyện này là
Cả bầu trời vàng đỏ tím xanh xanh
Em luôn tồn tại ở trái tim anh
Thuở mới niên thời tay nắm tay
Cành lá me vàng ôm đắm say
Nhẹ nhàng lá rơi
Đọng lại vấn vương ven đường
Gió ơi xin đừng lấy em đi
hãy mang em về chốn xuân thì
Ngày nào còn bồi hồi tóc xanh
Ngày nào còn trò chuyện với anh
Em nói em thương anh mà
nói em yêu anh mà
Cớ sao ta lại hóa chia xa
Đóa phong lan lặng lẽ mơ màng
Nàng dịu dàng tựa đèn phố Vinh
Đẹp rạng ngời chẳng cần cố xinh
Yêu em nhiều
lòng này nhói đau
Thương em nhiều
cạn tình biển sâu
Nếu có ước muốn ngược thời gian
Nhắm mắt cố xóa dòng đời này
ái phong trần vỡ tan
Đành lòng sao em xé nát tâm can
Họa kì thư theo bóng trăng vàng
Giá như bây giờ giá như em ở đây
Gió ơi xin đừng lấy em đi
hãy mang em về
về chốn xuân thì ah aaa
Ah a ah aaa aaa
Cớ sao ta lại hóa chia xa
Đóa phong lan lặng lẽ mơ màng
Nàng dịu dàng tựa đèn phố Vinh
Đẹp rạng ngời chẳng cần cố xinh
Là là la la lá la
La lá la la là la
La lá la la là la
La là la la lá la
Là là la la lá la
La lá la la là la
La lá la la là la
La là la la lá la
