Nhớ ánh mắt
nhớ đôi môi của em
Nhớ đôi vai
hoàng hôn nơi ta từng quen
Hà ha há ha ha hà hà ha há
giá như anh đừng gặp em
Thì giờ anh vẫn
cứ tin hai chữ tình duyên
Em ra đi
để lại nỗi cô đơn đằng sau
Mặc cho những
vỡ nát nơi anh
em có thấy đâu
Dù đã biết mãi mãi
không thể bên nhau
Vậy thì ngày đó đừng cố
gieo tương tư cho nhau
Chầm chậm vô tư thế thôi
người mình yêu đã
yêu ai mất rồi
Hình bóng ấy đã quá xa
theo làn gió về với anh ta
Chỉ là những tiếc nuối
của một thuở đôi mươi đã xa
Anh đã cố
đã đã đã đã cố rất nhiều
chuyện tình yêu
mấy đời ai hiểu
Phải rời xa thôi
người mình yêu
mãi chẳng thể yêu
Em ra đi để lại nỗi
cô đơn đằng sau
Giờ đây nắng đã ngả
nơi anh em có thấy đâu
Dù đã biết mãi mãi
không thể bên nhau
Vậy thì ngày đó
đừng cố gieo
tương tư cho nhau
Tình tựa bèo dạt mây trôi
người mình yêu đã
yêu ai mất rồi
Hình bóng ấy đã quá xa
theo làn gió về với anh ta
Chỉ là những tiếc nuối
của một thuở đôi mươi đã xa
Anh đã cố
đã đã đã đã cố rất nhiều
chuyện tình yêu mấy đời ai hiểu
Phải rời xa thôi
người mình yêu
mãi chẳng thể yêu
Dù ngày mai bão giông ngập trời
dù em đã yêu ai mất rồi
Thì anh vẫn đứng đây
như xưa và chờ em tới
Xin em đừng khóc
nước mắt nhạt nhòa đôi mi
Anh sẽ vẫn tiếc
vẫn nhớ em vì
Hai đôi chân đã khác đường đi
Hình bóng ấy đã quá xa
cố đến mấy cũng chẳng bên ta
Chỉ là những tiếc nuối
của một thuở đôi mươi đã xa
Anh đã cố
đã đã đã đã cố rất nhiều
chuyện tình yêu mấy đời ai hiểu
Phải rời xa thôi
người mình yêu
mãi chẳng thể yêu
Rồi mai xa anh em hãy nhớ
có một người yêu em
như anh đã từng
